LẠM THUYẾT VỀ THỞ

12642596_10153365718090794_3029262966292813035_n
Hít thở vô ra, với người, với ta, vốn dĩ là người ta thường sự.
Hơi thở, như bốn mùa thiên phong bất tận, quá quen thân chừng như rất ơ hờ.
Gặp lúc cực kỳ khẩn cấp, bước chân thần chết vãng lai, nguy cơ tuyệt mạng tàn đời, mới biết thở là phao cứu tử.
Thở luôn đồng nghĩa với sinh tồn. Hơi thở là vật bất ly thân. Ngưng thở tức mạch đời đứt đoạn.
Mọi sự tắt thở đều giống nhau. Nhưng thở thì lắm phương nhiều cách.
Thở thế nào cho sức khỏe tối ưu? Hô hấp làm sao để kiện toàn khí lực?
Người cẩn trọng, kẻ mơ hồ; người chuyên tâm thâm hô hấp, kẻ nhất niệm Misogi.
Thở đời, thở đạo, thở dạo, thở dừng; thở giấu, thở trưng, thở đừng, thở đặng; thở tăng, thở giảm, thở Khảm, thở Càn; thở hợp, thở tan, thở Hàn, thở Nhật..
Hơi thở là chi? Là nguồn mạch liên thông giữa tiểu ngã nơi người và đại ngã vô cùng đất rộng trời cao.
Trong hơi thở có KI. KI góp mặt khắp cùng vũ trụ. KI lưu chuyển, vận hành trong mỗi xác thân.
Chúng ta, từ thuở rời nôi, nói cười biết thấy, nhất thiết hòa quyện dịch dời trong suối nguồn linh thể Việt ngôn, dễ cảm nhận trong thể tánh Thở chiêu ảnh lượn lờ Thớ, Thợ, Thờ, Thơ (Thớ/Tướng, Thợ/Hành, Thờ/Tâm, Thơ/Ngôn).
Nghĩa là sao? Là phiên phiến khơi khơi hà hít, đã bao gồm Tâm, Tướng, Ngôn, Hành. Mấy độ hóa sanh, nay rõ rành một là tất cả.
Lại nữa, có một dòng sông đuổi bắt mây trời, mệt sắp đứt hơi, ngồi khóc. Nước mắt sông làm sóng vỗ bờ, nhẹ gót bỗng bay bắt tay mây trắng, ngọt đắng tủi mừng, dừng bước bôn ba.
Khoảnh khắc ấy, sông biết cõi nước tịnh sạch ở trong lòng, ánh sáng đến từ bên trong, cầu Đông nguyện Tây làm sao thấy?
Sông rõ ngọn ngành, một giọt long lanh tròng trành bốn bể. Ao hồ, mương suối, sương muối, mây mù, khác tướng mặc dù nhưng bản thể rất chung. Duyên khởi trùng trùng, giờ tất cả hóa ra là một.
Huyền lý càn khôn trốn lặng lờ ngay trong hơi thở. Thở gần, thở xa, cốt để ta nhìn lại chính mình. Tìm được chính mình là mở ra mười phương minh triết.
Trong sinh có diệt, trong thở chừng sẵn cõi hoàn nguyên. Xuôi ngược nước thuyền, thở là cơ duyên tâm chuyển hóa.
Tâm bình, thế giới bình. Chuyển hóa tâm tức đất trời biến dịch.
Thiên hạ đại sư, xã tắc tồn vong, lắm khi lại cội nguồn từ hành tác xem ra rất dung dị thường tình như hít thở.
Cục diện thế giới rồi đây sẽ chuyển đổi khả quan hơn, nếu mọi người trên hành tinh này đều chú tâm điều hướng hít vào thở ra cho phải cách.
Giờ đây, hãy lắng nghe hơi thở, hãy chiêm nghiệm ân sũng diệu kỳ bình đẳng khắp cùng này trong mỗi chúng ta, để tạ ơn từng mạch đập đời, để trân quý hòa bình thế giới.
Chỉ là hơi thở, mong manh tơ trời, thoáng nhẹ khói sương, thế mà cũng khơi gợi trong ta đến lắm nỗi miên trường tư nghị.
Nhưng, bảo vệ nền hòa bình thế giới, giữ mạch tồn sinh muôn loài, không phải là sứ mạng cao cả trọn đời của một hành giả Aikido đúng nghĩa đó sao?
(Sensei Lê Kim Hà – HLV trưởng, chủ nhiệm CLB Aikido Đại học Bách Khoa Tp. HCM)

HUYỀN NGHĨA KOSHI NAGE

koshi-nage1
“Ai biết làm bạn với mặt đất, tất không sợ rơi”
Kỹ thuật cần thiết như một phương tiện.
Nhưng phương tiện không thể là cứu cánh.
Ngón tay không thể là mặt trăng. Chiếc bè không thể là bến bờ kỳ vọng. Bệ phóng không thể là mây bốn phương trời.
Bậc đại trí, thượng căn vốn siêu việt trên những đối đãi nhị nguyên biện biệt cưỡng cầu.
Qua sông, bỏ bè. Thấy trăng, rời ngón. Gió mây ngàn dặm, bệ phóng đoạn lìa.
Huyền nghĩa Koshi Nage là đâu?
Nước đục không thể ngoài nước trong mà có.
Nước trong không thể bỏ nước đục mà tìm.
Koshi Nage nội hàm tất cả những yếu tố không phải là Koshi Nage. Không thể tìm Koshi Nage ngoài chỗ không phải là Koshi Nage.
Sau một đòn Koshi Nage, cả Uke lẫn Tori đều đã đọc trang kinh không chữ (vô tự kinh) vì trong căn để, Koshi Nage không mảy may trước nhiễm ngôn từ.
Khi một người ngã xuống, trong mỗi chúng ta vũ trụ sụp đổ một lần. Sự ra đi của một người cũng là sự ra đi của một phần chính mỗi chúng ta.
Không thể nào xúc chạm một cánh hoa mà không làm lay động những ngàn trùng tinh tú.
Một trong tất cả. Tất cả trong một. Chủ thể quan sát cũng chính là đối tượng quan sát.
Uke chính là Tori trình hiện dưới một tướng trạng khác. Cả hai đều tuơng dung tương nhiếp lẫn nhau một cách thường nhiên, tự tại, an hòa.
Koshi Nage luôn gắn liền với các lọai hình âm vang rơi nổ. Đến một lúc nào hành giả Aikido thấy biết trong suối nguồn âm thanh tưởng chừng quen thuộc ấy, bỗng siêu xuất đột thời một biệt âm, tiếng vỗ cánh của con chim ưng vút tận đỉnh trời, bàng bạc gió mây, trao gửi về cõi người ta mộng giữa ban ngày sấm ngữ rằng: “Trở về hư không tất cả những gì đến từ hư không”.
Người xưa nói: “Sớm nghe được Đạo, chiều chết cũng vui” (Triêu văn đạo, tịch khả hỉ).
Lại nói: ” Kẻ sĩ bậc cao nghe Đạo, tấn tốc sửa mình. Kẻ sĩ bậc trung nghe Đạo tầm tầm tu dưỡng. Kẻ sĩ bậc thấp nghe Đạo, cả cười mà rằng” (Hạ sĩ văn đạo đại tiếu chi).
Đúng như vậy. Đạo mà kẻ sĩ bậc thấp nghe qua không ngớn ngả cả cười sao đủ gọi là Đạo.
Nay như thế (Như thị). Ngần ấy Koshi Nage cũng chiêu cảm thế nhân những trùng điêp cơ man bất khả tư nghì. Không bất khả tư nghì sao đủ gọi là Koshi Nage.
 
(Sensei Lê Kim Hà – HLV trưởng, chủ nhiệm CLB Aikido Đại học Bách Khoa Tp. HCM)